Grumpjaw
position-hero

Grumpjaw là một đấu sĩ dai sức, có thể bám trụ trong giao tranh và duy trì tích stack Living Armor bằng đòn đánh cơ bản. Grumpjaw có thể nhảy bổ vào...

Loại tấn công: Melee

Vị trí: Jungle

Role: Warrior

Tấn công
70 Complete
Phòng thủ
80% Complete
Hỗ trợ đội
40% Complete
Độ linh hoạt
60% Complete
Bảng chỉ số
Thể lực 783 (+164.45) Hồi sức 4.01 (+0.31)
Năng lượng 234 (+21) Hồi năng lượng 20 (+3.64)
Sức mạnh vật lý 74 (+7.64) Tốc đánh 1 (+0.012)
Kháng vật lý 20 (+3.64) Kháng phép 20 (+3.64)
Phạm vi tấn công 2.6 Tốc độ 3.4
Bảng chỉ số
Thể lực 783 (+164.45) Hồi sức 234 (+21)
Năng lượng 234 (+21) Hồi năng lượng 74 (+7.64)
Sức mạnh vật lý 20 (+3.64) Tốc đánh 1 (+0.012)
Kháng vật lý 20 (+3.64) Kháng phép 20 (+3.64)
Phạm vi tấn công 1 (+0.012) Tốc độ 3.4

Truyền thuyết

Grumpjaw có bạn mới…

“Hãy xem người ta đã nhầm lẫn thế nào,” người lùn nói, “du hành thời gian chả liên quan gì đến thời gian cả. Tất cả là do tốc độ. Mở ra nào.”

Người lùn nhấc bổng một cái thùng thép to bằng nửa hắn ta qua đầu, làm cho sợi dây xích buộc ở mấy chiếc sừng và chiếc cổ khổng lồ của Grumpjaw kêu loảng xoảng trong lúc mồm nó há hốc ra.

Grumpjaw đang đói. Chẳng có gì ngạc nhiên cả. Grumpjaw lúc nào cũng đói. Nó đói lúc thức dậy và đến đêm thì bụng sôi sùng sục. Việc của nó là chén hết đồ ăn thừa và xơi luôn cả rác, chả khác gì một cái xe rác sống. Nó thích bắp cải và ngô-nguyên-bắp, thích thịt thỏ hầm và thịt lợn rừng xông khói, là những món mà thi thoảng lính canh ném cho. Nó thích cả những thứ không phải thức ăn, thích những chiếc giầy lúc nhai dai nhách còn dây giầy luồn qua các kẽ răng. Nó khoái phô mai xanh lâu năm và bánh dâu tây nó từng được ăn một lần sau sinh nhật của cai ngục.

Từ chiếc thùng chảy ra một chất nhờn nhờn màu xanh, bóng loáng và Grumpjaw hớp lấy đến giọt cuối cùng. “BLEH,” Grumpjaw nhăn nhó.

“Tởm,” người lùn nhận xét.

“Như phân”, Grumpjaw đồng tình.

“Thật đáng xấu hổ khi mà một chốn cải tạo như thế này coi mi như cái máy phân hủy rác. Ngay cả tù nhân cũng có quyền lợi, mi biết chứ. Mi ăn bánh nướng bao giờ chưa? Trong mi giống một kẻ thích bánh nướng.”

“Bánh bông lan thôi,” Grumpjaw nói.

“Bao giờ chúng ta thoát khỏi đây, mỗi năm ta sẽ làm cho mi một cái bánh vào sinh nhật.”

“RA KHỎI ĐÂY?”

“Cố gắng nín thở nhé,” tên người lùn nói và nhấc một cái thùng khác lên.

Grumpjaw há to mồm và siết chặt lỗ mũi. Đống hóa chất bầy nhầy lúc nãy chảy xuống dạ dày, làm cho bụng nó khó chịu.

Tên người lùn đá chiếc thùng rỗng qua một bên. Sự ngạo mạn khiến hắn nổi bật trong bộ đồng phục tù nhân màu cam chói lọi. Hắn ta là tên người tí hon to nhất mà Grumpjaw từng gặp, lúc nào cũng khoe khoang về gen thiên tài, các phát minh của hắn và chuyện hắn làm việc cho một bà nữa hoàng nào đó, người đã tống hắn vào tù khi có sự cố xảy ra. Trên tất cả, tên người lùn không sợ gì cả, từ bọn lính canh cho đến chất nhờn kia và kể cả Grumpjaw. Cũng là do Grumpjaw là một kẻ khá dễ bảo, dù trông nó to xác và gai góc, miễn là nó không bị đói quá lâu.

“Ta đã nhầm lẫn một chút lúc đầu khi di chuyển trong các chiều của thời gian, trước và sau,” tên người lùn nói tiếp. “Ta cho em họ ta vào trong cỗ máy và đưa cậu ta về trước hai phút. Cậu ta biến mất và xuất hiện trở lại  vào hai phút sau, khô cong. Mất vài phép toán để tính được sự chuyển động của hành tinh và thật nhanh, vậy nên cậu ta đã lơ lửng ngoài không gian cho đến khi trái đất theo kịp thời gian hiện tại.” Người lun dựa vào người Grumpjaw. “Mi có hiểu gì không?”

“MỘT CHÚT,” Grumpjaw đáp lời.

“Tốt, vì chuyện này sẽ bao gồm cả mi đó.”

Đến đây thì đôi tai bé nhỏ của Grumpjaw vểnh lên. Từ trước đến giờ chưa từng có cái gì bao gồm cả hắn.

“Thời gian là về tốc độ và lực hút. Kiểm soát được hai điều này thì mi sẽ kiểm soát đươc thời gian. Cả không gian nữa. Mi sẽ có bất cứ thứ gì mi muốn. Mi có thể đi bất cứ đâu. Bất cứ lúc nào.”

“RA NGOÀI?” Grumpjaw hỏi lại.

Từ trên loa phát ra một giọng nói chói tai của lính canh: “Tiếp tục di chuyển nó đi, tên lùn kia.”

“Ta có tên đấy nhé!” Tên lùn hét lên, lắc lắc nắm cổ tay.

“FRANKIE,” Grumpaw lên tiếng.

“Đúng rồi, anh bạn.” Tên lùn gãi gãi phía sau tai của Grumpjaw, làm cho nó thấy rất dễ chịu. Grumjaw cắn một cái thùng và hớp thứ dung dịch trong đó. Nó rất ghê, nhưng nó có gì đó đăc biệt. “Ta vẫn luôn thắc mắc - Grumjaw là tên của mi hay là tên của đồng loại của mi?”

“Đúng vậy,” Grumpjaw đáp lời.

“Được rồi. Dù sao thì quan trọng vẫn là tốc độ và việc bắt được ánh sáng ở trong lực hấp dẫn. Ta nên gọi nó là sự giãn nở thời gian. Và ta đã tạo ra nó. Ta gọi nó là: khối lập phương.”

“COOB,” Grumpjaw nhắc lại.

“Nhưng mà mẫu đầu tiên của ta làm cho những người ta thử nghiệm bẹp dí.” Hai bàn tay hộ pháp của Frank vỗ vào nhau, kêu bam. “Và đó là lý do ta cần người nuốt ta.”

“KHÔNG.”

“Chỉ tạm thời thôi,” Frankie đáp lại với một chút khó chịu. “Chỉ đến khi chúng ta ra khỏi đây thôi. Tất cả những gì chúng ta cần làm là lấy lại khối lập phương từ tên ngục trưởng, sau đó mi sẽ nuốt ta xuống và Khối lập phương sẽ đưa chúng ta xuyên qua thời gian và không gian, rồi mi lại nhả ta ra và ta sẽ làm bánh cho mi.”

“PHÔ MAI NHÉ.”

“Ta tưởng mi nói là mi muốn bánh bông lan.”

“BÁNH BÔNG LAN PHÔ MAI.”

“Cái đó nghe hết sức nực cười,” Frankie mỉa mai, nhảy lên lưng của Grumpjaw để tránh đống chất nhầy chảy ra từ cái thùng của Grumpjaw. “Làm gì có ai biết đến thứ bánh nào làm bằng phô mai?”

Grumpjaw quất sừng và gầm lên, làm cho dây xích kêu loảng xoảng, đẩy Frankie xuống khiến hắn rơi vào bãi nhầy. Frankie lồm cồm đứng dậy và vuốt lại bộ râu của mình bằng tay.

“Được rồi được rồi,” hắn ta làu bàu. “Ta là một kỹ sư. Ta có thẻ tạo ra một cái bánh từ phô mai.”

“BÁNH BÔNG LAN PHÔ MAI,” Grumpjaw thở dài.

 

Phần hai: GRUMJAW BỎ TRỐN....

“Được rồi đó,” Frankie lên tiếng, “ta ở ngay sau mi.”

“KHÔNG ĐƯỢC.” Grumpjaw lắc đầu làm cho mấy sợi xích nối từ vòng cổ của nó đến tường kêu loảng xoảng.

“Ồ, cái đó.” Frankie túm lấy một sợi xích, ngắm nghía nó. “Trông giống carbon loại 30 - họ luôn luôn chuộng mấy thứ rẻ tiền ở nơi này nhỉ? - và theo suy đoán của ta với trọng lương 5000 pounds của mi thì nếu mi tác động môt lực…” Anh ta vẽ một phương trình lên không trung bằng một ngón tay của mình, môi mấp máy. “...trên một milimet vuông… sử dụng cái này và… đúng rồi. Giật mạnh chúng.”

Bằng một cái nhún vai chắc nịch và một cú hất cổ, những sợi xích đứt lìa ra, những mắt xích bị đứt rơi loảng xoảng xuống nền xi măng.

“Được rồi đó,” Frankie lặp lại, đi về phía cánh cửa kim loại nặng trịch. “Ta ở ngay sau mi.”

Grumpjaw theo sau, kéo theo mấy sợi xích đã đứt, sau đó lao về phía trước với một tiếng gầm, đâm sầm vào cánh cửa và xuyên qua nó, đâm vào bức tường đối diện ngoài hành lang. Frankie thong thả bước ra khỏi căn phòng và trỏ ngón tay cái về phía những tên lính canh đang đứng chết lặng, miệng há hốc.

Chúng không kịp kêu lên. Grumpjaw nuốt chửng một tên rồi thêm một tên khác; những chiếc chìa khóa cọ vào bao tử của nó từ bên trong khi nó lặc lè đi theo người lùn, đang vừa đi vừa huýt sáo trên đường đến phòng của cai ngục. Chuông báo động reo vang và trên loa vang lên tiếng cảnh báo:

TẤT CẢ TÙ NHÂN HÃY QUAY VỀ PHÒNG CỦA MÌNH. MỘT GRUMPJAW ĐÃ BỊ XỔNG. TẤT CẢ TÙ NHÂN HÃY QUAY VỀ PHÒNG CỦA MÌNH.

Grumpjaw huých vào cánh cửa được đề CAI NGỤC. Cánh cửa bị vướng vào sừng của Grumpjaw và cần phải được gỡ ra. Trong lúc đó, cai ngục, một người đàn ông có chiếc mũi thẳng tắp và mặc một bộ đồ quá rộng, đang co giúm lại dưới gầm bàn.

“Giao The Cube ra đây nào,” Frankie nhẹ nhàng nói.

“COOB,” Grumpjaw nhại lại.

“Được rồi!” Cai ngục quát lên rồi đến chỗ cái két trong góc phòng và mở khóa. “Dù sao bọn ta cũng không làm cho nó hoạt động được - đúng là đồ bỏ đi. Ngươi cũng không thể sống sót mà ra khỏi đây được đâu. Các lính canh có vũ trang đã bao vây xung quanh nhà tù.” Ông ta lôi ra một chiếc hộp kim loại. “Ta đã ra lệnh cho họ bắn con vật này đầu tiên!

“Cậu ta có tên đấy nhé,” Frankie lên tiếng, giật The Cube ra khỏi cai ngục.

“GRUMPJAW,” Grumpjaw lên tiếng, nhìn chăm chú vào the Cube.

“Đúng rồi, anh bạn. Bây giờ thì khạc chúng ra nào.”

Bằng một tiếng ọe kinh khủng, Grumpjaw khạc ra mấy tên lính nó vừa nuốt thành một đống nhớp nháp, kinh hãi. Tiếng rống của nó làm cho kẻ can đảm nhất cũng phải nhụt chí. Trong lúc dó Frankie đang mân mê The Cube, lẩm bẩm gì đó cho đến khi có tiếng vo vo. Sáu mặt của The Cube tách ra và bắn ra sáu hướng trong căn phòng, lấp đầy ánh sáng ở giữa. Ở mặt trong của khối lập phương là các vòng ánh sáng, ban đầu chúng xoay chậm rãi rồi ngày càng tăng tốc.

“RA NGOÀI,” Grumpjaw ra lệnh. Lính canh và cai ngục làm theo ngay lập tức, vừa la hét vừa khẩn trương trườn, bò ra khỏi phòng.

Frankie chọc vào khối lập phương đang phát sáng, chỉnh hướng vòng quay. “6827.33 km, từ bắc đến đông bắc!” Anh ta kêu lên khi mà tiếng vo vo to dần. “15 độ, 182.6 ngày trước, quỹ đạo trái đất là…  sử dụng cái này…”

Ánh sáng rực rỡ hơn, làm lóa mắt Grumpjaw. Nó xoay vòng vòng đầy bất an, va vào bàn của cai ngục.

“Đừng lo, anh bạn! Ta đã tính toán trong đầu rồi! Chúng ta sẽ được đưa đến đúng nơi, đúng thời điểm khi mọi thứ tệ đi!”

“TỆ ĐI?” Grumpjaw rên rỉ.

“Đã xong!” Frankie nhảy lên, bám vào môi dưới của Grumpjaw. “Nuốt ta xuống nào!”

Grumpjaw nuốt Frankie vào, cẩn thận để không nhai, cả căn phòng tràn ngập ánh sáng và tiếng vo vo ngày càng lớn hơn đến nỗi Grumpjaw phải cụp đôi tai bé tí của mhìn vào. Sau đó cả căn phòng xoay vòng…

…và rồi mọi thứ tối sầm lại. Tiếng kêu biến mất. Văn phòng của cai ngục cũng biến mất. Mọi thứ siết lại, giống như một cái ôm rất chặt. Mặt trong của The Cube là những tấm gương. Có rất nhiều Grumpjaw xuất hiện. Có một vài Grumpjaw sơ sinh, một vài Grumpjaw bé, một số khác vẫn giống Grumpjaw nhưng lại lộn ngược và một số khác nữa lại già hơn và đẹp mã hơn Grumpjaw.

“GRUMPJAW?” Tất cả Grumpjaw đồng thanh hỏi.

Sau đó The Cube lại trở lại là một chiếc hộp thép, nằm im trên nền nhà gần đó. Grumpjaw ở trong căn phòng tối thui, chỉ có một mình.

ding!

Hai cánh cửa thang máy mở ra ở chính giữa căn phòng. Âm nhạc du dương phát ra từ mấy cái loa. Sau đó một luồng gió thổi mạnh qua và một chiếc thang máy trống rớt xuống sàn.

Bao tử Grumpjaw bỗng nhột nhột. Có cái gì đó ngọ nguậy bên trong.

“À,” nó chợt nhớ ra, khạc Frankie ra ngoài.

“Thong thả quá!” Người lùn ho dữ dội, lau đống nhày màu xanh ở trên cổ đi.

“XIN LỖI NHA.”

Frankie vừa lau đống dịch dạ dày khỏi râu của mình vừa nhìn chăm chú vào khoang thang máy nơi có một luồng sáng xanh rọi từ trên cao xuống. Một tiếng chim hót vọng xuống. “Ta ước gì ta đến sớm hơn vài phút.”

“BÁNH?” Grumpjaw hỏi.

“Đúng rồi, anh bạn.” Anh ta đáp lại. “Sau khi ta giải quyết xong chuyện ở trên kia, sẽ có bánh cho cậu.”

Kỹ năng

Living Armor

Mỗi stack Living Armor sẽ giảm 5% lượng sát thương mà Grumpjaw phải nhận.

Grumpy

Grumpjaw xông lên phía trước và tấn công khu vực trước mặt hắn, gây sát thương và làm chậm kẻ địch mà hắn đánh trúng.

Hangry

Grumpjaw nhảy đến mục tiêu của hắn và tấn công chúng. Sau đó, hắn sẽ được tăng thêm sát thương vật lý và tốc độ đánh trong vài giây.

Stuffed

Grumpjaw lao lên phía trước, nuốt chửng hero địch đầu tiên trên đường đi của hắn. Khi đang ở trong bụng Grumpjaw, kẻ địch không thể di chuyển, hoạt động hoặc nhìn thấy gì. Sau 3 giây, Grumpjaw sẽ nhả kẻ địch ra trước mặt hắn.

Tài năng

Rampage - Tài Năng Hiếm

Grumpy (A) gây một phần sát thương lên tất cả kẻ địch trên đường đi.

Reconstitution - Tài Năng Anh Hùng

Hangry (B) sẽ cho Grumjaw lượng hút máu lớn.

Big Appetite - Tài Năng Huyền Thoại

Stuffed (Chiêu Cuối) có thể nuốt kẻ địch trong bụng lâu hơn và không ngừng lại khi bị làm choáng.