TRUYỀN THUYẾT VAINGLORY: KENSEI

Tin cập nhật|12/05/18

‘KENSEI’

Bíp…

Bíp…

Bíp…

~

Tại bến tàu phía tây của Cổng Taizen, Kensei đang đi nhanh qua vùng không khí mặn chát của biển cả và mồ hôi của các lái buôn cùng những kẻ đánh bạc, thẳng tiến về phía thành phố mờ ảo phía trước.

Anh ta mua tấm thẻ chip bản đồ từ một cậu nhóc trên đường. Nơi này không có lối đi thẳng và mọi người bắt buộc phải biết từng con phố và quán trà thuộc sở hữu của dòng tộc nào. Kensei cắm thẻ chip vào thiết bị đọc ảnh nổi ba chiều và một bản đồ nhiều màu xuất hiện trước mặt. “Trung lập”, anh ta ra lệnh nhẹ nhàng và một tuyến đường kết nối bởi các điện thờ hòa bình được tô sáng màu vàng.

Anh ta đã từng nhìn thấy điều này. Anh ta biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ký ức ảo giác.

Anh ta dừng lại và mọi người cũng dừng theo. Các du khách đang nhìn chằm chằm vào bản đồ của họ, những đứa trẻ hư hỏng là con của tầng lớp quan lại tại Aullerium đang ngồi trên những chiếc kiệu nhiều người khiêng, tất cả đều đứng yên một chỗ.

~

Bíp…

Bíp…

Có chuyện gì thế này?

Đừng hoảng sợ. Anh đang bị thương và giờ anh đang hồi phục lại ý thức.

~

Kensei xoay vòng tròn và nhìn người phụ nữ đang phát ra tiếng nói.

~

Cô là ai?

Anh có thể gọi tôi là Kinetic.

Tôi đang nằm mơ à?

Anh đang nhớ lại.

~

Anh ta tắt thiết bị tạo ảnh nổi ba chiều và mọi người lại bắt đầu di chuyển.

Tại Cổng Taizen không cho phép mang vũ khí, nhưng Kensei giấu kín thanh kiếm dưới áo choàng. Anh trèo lên những cái thang ọp ẹp, chui qua các miệng cống và đi dọc những con phố đầy rác, giữa những điện thờ trung lập. Anh ta luôn dừng lại tại từng điện thờ, thả một đồng xu vào hòm công đức, sau đó thì thầm cầu khấn:

Hãy cho con nhận những gian khổ để có thể học hỏi từ đó.

Để tới Học Khu, anh ta phải trả tiền vé xe bus bay trên không. Các học sinh đều mặc đồng phục và có gắn huy hiệu vẽ phiên bản hoạt hình ngộ nghĩnh của Boss tại Taizen mà chúng yêu thích trên ba lô.

Những cô gái xinh đẹp mặc kimono đứng vẫy tay từ trong các khu nhà chơi cờ bạc, mời chào anh ta chơi bài xì tố hoặc mạt chược hoặc tung xúc xắc. Những đứa trẻ ngoài đường vây quanh mời mua vé số. Những người già thì ngồi chơi trò Hai mươi ô vuông tại các quán trà.

Kensei đi xuyên qua chợ, vòng qua các điện thờ cổ, tránh những con phố đầy sương mù dẫn tới Vịnh Boiling.

~

Bíp…

Bíp…

Sao tôi lại nhìn thấy được những thứ này?

Đây là một kỹ thuật trị liệu có tên Thôi Miên Điện Tử. Nó rất hữu ích sau chấn thương cấp tính để đưa tâm trí tới được thời điểm hiện tại.

Đã có một vụ nổ...

Chúng ta sẽ tới đó. Hãy tiếp tục nhé.

~

Bên ngoài thành phố, nơi duy nhất trên hòn đảo có thể hít thở không khí trong lành, là một vùng nông trại, rất quý giá và đắt đỏ. Những con đường hoang sơ dẫn tới các vườn cây ăn quả, ruộng lúa và những cánh đồng rộng lớn.

Kensei dừng lại trước cổng lâu đài và võ đường của Boss Thứ Ba. Anh ta rút kiếm đưa về phía trước, một hàng rào bảo vệ vô hình phát ra những xung động màu xanh, sau đó lại trở lại trạng thái ban đầu xung quanh lưỡi kiếm. Anh ta thu kiếm về và đứng đợi.

Ngay sau đó, chuông báo động vang lên và hàng chục môn sinh chạy ra ngoài cổng với đầy đủ dao, đoản kiếm bên người, và súng lục trên tay.

Một người đàn ông gầy nhom mặc bộ kimono đắt tiền bước qua cổng, tấm thẻ tên có ghi “Pae”. Ông ta lại gần vị khách, tay không cầm vũ khí và cúi chào. Cả hai đều cúi thấp nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào nhau.

“Người muốn thách đấu?” Pae hỏi.

“Tôi đã tìm được nó.”

“Tuyệt vời.” Pae cười lớn. “Từ lâu ta đã mong muốn được tỉ thí với một Kensei vĩ đại. Chúng ta cùng thảo luận luật đấu nhé?”

“Trong khi uống trà.”

“Tắt”, Pae ra lệnh và hàng rào bảo vệ biến mất. Các môn sinh thu lại súng và xếp hàng dài tạo thành lối đi.

~

“Có tuyết rơi.”

“Tại Cổng Taizen không có tuyết rơi.”

~

Hai người ngồi quỳ gối bên cạnh cái bàn thấp trong phòng trà làm từ thân cây mây và vách là những tấm giấy mỏng. Phía bên ngoài, các môn sinh của Pae đứng xếp hàng nghiêm trang.

“Ta đã ở xa vùng lục địa quá lâu. Nhiều phong tục cũ đã bị lãng quên rồi,” giọng của Boss Thứ Ba trôi chảy đến không ngờ, ông ta vừa nói chuyện vừa rót trà.

“Đáng hổ thẹn,” Kensei nói.

“Thật sao?” Pae đưa bát trà nghi ngút khói lên mời khách. “Anh là một người đặc biệt. Tại Cổng Taizen, chúng tôi tỉ thí tay đôi vì quyền lực, không phải vì danh dự.”

“Vậy thì đấu tới khi bên nào chảy máu trước,” Kensei nói và nhận lấy bát trà.

“Đấu tới chết,” Pae nói.

Kensei nhấp một ngụm. “Ông sẽ được gì khi giết chết tôi? Tôi chẳng có gì ngoài thanh kiếm này.”

“Danh tiếng của anh chính là tài sản.” Pae uống cạn bát trà. “Ai hạ được Kensei sẽ trở thành Kensei.”

“Đấu tới chết.” Kensei uống cạn bát trà rồi đặt xuống bàn. “Chỉ dùng dao và kiếm.”

“Mọi thứ khác sẽ bị coi là phạm luật.”

“Chúng ta tới võ đường?”

“Sao phải chờ?” Pae gằn giọng, để lộ hàm răng cụp vào trong, rồi trút bỏ bộ kimono đang mặc, để lộ ra bộ áo gi lê bên trong với những phi dao. Pae phi dao nhanh đến nỗi, con dao đầu tiên đã xén ngay được một lọn tóc của Kensei mặc dù anh ta cũng là kẻ có thân thủ rất phi phàm. Con dao thứ hai sượt qua má của Kensei khi anh ta đang nhảy lùi lại. Những phi dao này sau đó đều xuyên qua các bức vách bằng giấy.

Kensei rút kiếm ra với một tiếng shhhing! đầy phấn khích và hai người đàn ông đối mặt với nhau, Pae giữ chặt các con dao giữa ngón trỏ và ngón giữa còn Kensei nắm chặt chuôi kiếm. Kensei tấn công; Pae nhảy lùi lại và tung một cú đá móc vào không trung nơi Kensei vừa đứng. Những đường kiếm của Kensei phá tung các bức vách bằng mây và giấy. Thêm hai con dao nữa được phóng ra, xuyên thủng tấm vách; một môn sinh đứng bên ngoài đổ gục vì bị dao găm trúng vào cổ họng.

“Ngươi cũng nhanh đấy,” Pae nói và đi xung quanh.

“Đừng câu giờ,” Kensei rít lên. Anh ta rũ sạch chiếc áo choàng và hạ thấp người, sẵn sàng nghênh chiến tiếp.

Pae tung ra rất nhiều lưỡi dao nữa, chúng nhỏ và bay rất nhanh, khiến Kensei ù cả hai tai như thể một đàn ong độc vậy, một con dao còn bay được đủ mọi hướng cắt đôi một cây cột. Pae nhảy tránh đòn tấn công của Kensei, bộ kimono lụa bay phấp phới. Một cây cột mây nữa bị đổ và trần nhà bằng giấy rơi xuống, khiến Kensei không nhìn thấy gì và Pae thừa cơ tấn công bằng dao ở cả hai tay. Máu của Kensei vương lên khắp các bức vách bằng giấy khi anh ta xoay tròn và phá tung mọi thứ, buộc Pae phải lùi lại. Phòng trà đổ sụp, những mảnh giấy bị xé tung rơi lả tả như tuyết, cuốn theo những luồng gió và xoáy tròn quanh trận chiến kịch liệt của hai võ sư.

Kensei lùi lại, nhắm chặt mắt. Một giây trôi qua mà tưởng chừng như vô tận khi anh ta trầm ngâm suy nghĩ. Bỗng, anh ta mở mắt và chạy thẳng về phía trước, mạng sống của Boss Thứ Ba như đã nằm gọn trong tay.

Kensei cảm nhận được vị cay trên đầu lưỡi, và sau đó là một tia sáng trên bàn tay Pae.

Những mảnh giấy bay xung quanh tạo thành một vụ nổ và tất cả biến thành màu xám.

~

Khi tôi đếm ngược đến một, anh sẽ mở mắt ra và sẽ trở về hiện tại.

Năm.

Bốn.

Ba.

Hai.

Một.

Mở mắt ra đi.

~

Một căn phòng tối mờ dần xuất hiện rõ ràng hơn. Bên ngoài cửa sổ, nhưng tòa tháp và nhà cao tầng thắp sáng đêm tối không trăng.

Một chiếc máy phát ra nhịp tim của Kensei.

Kinetic đứng bên cạnh giường, trước mắt cô ấy có một màn hình nhỏ nhấp nháy. Cô ta ấn một ngón tay đeo găng đen vào tai và nói thầm: “Quá trình EH đã thành công, thưa ngài. Rõ.”

Kensei nhìn lên trần nhà xám xịt: “Hắn đã dùng ma thuật.”

“Pae nổi tiếng là kẻ chơi xấu.”

“Kiếm của tôi đâu?”

“Bên cạnh anh.”

“Tôi không cảm nhận được nó.”

“Chưa đâu.”

“Các vết thương của tôi thế nào?”

“Rất nghiêm trọng. Cần phải có thời gian để ổn định dần. Chúng tôi buộc phải gây mê. Anh rất may mắn khi vẫn còn sống.”

“May mắn không hề cứu được tôi. Vì sao Tân Aullerium muốn tôi sống?”

Kinetic khoanh tay trước ngực. “Dòng tộc của Pae đã theo anh tới đây. Giờ đã có hàng trăm người và hàng ngày họ còn tới thêm rất đông. Danh dự cũng rất quan trọng, kể cả hiện tại ở Cổng Taizen. Họ đã gọi anh là Boss Thứ Ba rồi.”

“Cô nghĩ tôi sẽ là ông chủ bù nhìn tại Cổng Taizen sao?” Kensei cười khẩy. “Cô thật khờ dại.”

Cô gái cầm lấy bảng điều khiển từ xa và ấn một nút. Âm thanh cơ khí phát ra dưới tấm chăn bệnh viện của Kensei. Cơn đau vô hình xuất hiện khắp người anh ta. Anh ta phải cố nghiến răng để giữ yên lặng.

BípBípBípBípBípBípBíp…

“Chúng tôi không thể giữ lại được chân và tay của anh, nên đã buộc phải thay thế bằng chân tay máy,” Kinetic nói. “Cơn đau là do hệ thần kinh của anh đang được kích hoạt lại. Chắc cơn đau đã giảm rồi.”

Bíp-Bíp-Bíp-Bíp-Bíp-Bíp-Bíp…

Kensei thở dốc. Đôi bàn tay máy mở ra rồi lại nắm lại. Đôi chân máy cũng co lại và duỗi ra.

Bíp…Bíp…Bíp…Bíp…

Bàn tay kim loại của anh ta ôm lấy chuôi kiếm.

“Cuộc sống xưa của anh đã kết thúc,” cô ta nói “Giờ anh đã mạnh hơn. Nhanh hơn. Không gì có thể cản được.”

Bíp…

Thanh kiếm bật lên từ dưới lớp chăn, chém đứt đôi người cô gái.

Những xung động màu xanh lan rộng ra quanh vết thương, rồi ráp lại như cũ.

Cô gái nhấn lên điều khiển từ xa để tắt cánh tay và đôi chân máy của Kensei.

“Trừ tôi,” hình ảnh ba chiều nói.

Thanh kiếm rơi loảng xoảng xuống nền gạch của bệnh viện.

Kensei nhắm mắt lại. “Cô sẽ biến tôi thành tội phạm.”

“Tội phạm có chủ đích. Cổng Taizen và Tân Aullerium sẽ tiêu diệt các đế chế cũ.”

Kensei nuốt vào đầy khó khăn và điều hòa lại nhịp thở, không muốn nhìn vào mắt cô gái. “Kinetic không phải là tên thật.”

“Kensei cũng vậy”

Trong nháy mắt, cô gái ấn nút trên bảng điều khiển để truyền những cảm giác đau đớn không tưởng tới chân tay của Kensei.

Hình ảnh ba chiều rung lắc và biến mất.


HÌNH NỀN

Tin cập nhật

Bài viết được quan tâm